Tháng mười hai, thời tiết thủ đô trở nên lạnh hơn, lại thêm mấy ngày gần đây liên tục có mưa phùn rả rích cả ngày, nên nhiệt độ càng đẩy xuống thấp. Tôi ngồi trong phòng làm việc, mắt nhìn sát hàng chữ cuối cùng của bộ phim điện ảnh biến mất khỏi màn hình máy tính, cái nhìn có chút mơ hồ, cũng có một chút mệt mỏi đầy chán nản. Xung quanh đều là những tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng gõ máy tính và giấy tờ loạt soạt, quang cảnh đầy bận rộn, nhưng vẫn chẳng thể nào át đi được cái mệt mỏi lúc này.
Đúng. Thật sự rất mệt mỏi. Có những lúc cái mệt khiến cho tôi yếu lòng, lần nữa đào lại những chuyện trong quá khứ ra để nhìn lại rồi tự hỏi bản thân của mình, tôi có hối hận hay không? Nhưng rồi nghĩ mãi, nghĩ mãi, tôi vẫn không tìm được câu trả lời thỏa đáng cho bản thân mình.
Rũ mắt nhìn xuống bản thiết kế trên mặt bàn, tôi thở dài, với tay lấy cục tẩy tẩy mạnh đi những đường chì sai lệch, sau đó lại lao đầu vào tính toán. Lát sau, Nga từ trong đám đông chạy đến đưa cho tôi một ly trà sữa, cô ấy thở dài, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh tôi rồi nói.
– Lại có chuyện gì à mà không ra chung vui với mọi người? Hay là lão Xuyên ở nhà lại gây chuyện gì rồi?
Tôi lắc đầu, cũng vì câu hỏi đó của cô ấy mà động tác đột ngột dừng lại, khóe miệng kéo lên một nụ cười nhạt, vài giây sau mới nói.
– Không có. Hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449750/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.