Năm đó tôi không dám nói sự thật cho anh biết, bởi vì tôi biết là có nói anh cũng không tin tôi, với cả tôi cũng yêu anh, tôi sợ làm anh tổn thương nên chấp nhận để bản thân chịu đựng hết tất cả. Bây giờ, khi tôi đã không còn chịu đựng được nữa, tôi bắt buộc phải nói ra, thứ tôi nhận được cũng không hề là một sự an ủi nào, mà chính là chất vấn. Dương không hề chấp nhận nó, thậm chí anh còn bật cười giống như là tôi đang chơi một trò chơi, hỏi ngược lại tôi.
– Em nói caí gì cơ? Mẹ tôi làm sao? Mẹ tôi thì có liên quan gì đến chuyện này chứ? Em có nhầm lẫn gì không thế.
– Nhầm lẫn. Hừ, tôi có thể nhầm bất kỳ những thứ khác, nhưng những gì mẹ anh làm với gia đình tôi thì tôi không bao giờ nhầm. Tôi nói cho anh biết, mẹ của anh là một con ác thú, mẹ của anh đáng ra phải c.hết hàng trăm hàng ngàn lần.
Là một người con có hiếu, khi nghe mẹ mình bị nói bằng những lời nói nặng nề như vậy, đương nhiên Dương không hề vui vẻ. Đôi mắt anh trở nên tối sầm, quai hàm bạnh ra, một lần nữa lại túm chặt lấy 2 vai của tôi, nghiến răng nghiến rợi quát.
– Em đừng có ăn nói hồ đồ. Tôi biết em có thành kiến với mẹ tôi, nhưng em không được phép nói như thế.
– Anh không có quyền cấm tôi. Với anh, mẹ của anh là một người tốt, nhưng mà với tôi bà ta chính là người hại c.hết mẹ tôi. Anh có biết không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449706/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.