Một quyền này đánh xuống thật đủ tàn nhẫn.
Thẩm Trĩ Tử còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy Cận Dư Sinh bước về phía trước hai bước, đôi chân dài của anh nhẹ quét qua cẳng chân tên kia, khuỷu tay đập thật mạnh vào lưng hắn, hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị anh xách lên rồi ném ra xa như ném một thứ gì đó rất nhẹ nhàng.
Hành động nhanh nhẹn dứt khoát, nắm đấm đánh ra mạnh mẽ không chút lưu tình khiến tên kia đau đến ngã quỵ trên mặt đất.
Động tĩnh nơi này quá lớn, người đến hóng chuyện ngày càng đông tạo thành một vòng tròn vây quanh Cận Dư Sinh và tên kia.
Các cô gái nhỏ giọng bàn tán gì đó, khuôn mặt kích động đến đỏ bừng. Thẩm Trĩ Tử thì trợn tròn mắt, một lúc sau mới chậm rãi nuốt một ngụm nước bọt.
Cận Dư Sinh bây giờ và Cận Dư Sinh trong tưởng tượng thật quá khác biệt rồi, trong suy nghĩ của cô anh là một nam sinh rất dễ bị bắt nạt...
Nhưng mà...
Cô chăm chú nhìn Cận Dư Sinh, thấy anh đang giữ chặt tên gây sự kia rồi đem hắn giao cho bảo vệ.
Lại cảm thấy khuôn mặt bình thản kia...
Thật là mẹ nó quá soái rồi!
Hai mắt Thẩm Trĩ Tử không kiềm được mà sáng lên.
Lúc này đây giám đốc khu vui chơi mới vội vàng chạy tới, khách khí nói lời xin lỗi với Thẩm Trĩ Tử: “Ngại quá, khiến quý khách không thoải mái rồi, chúng tôi sẽ đưa quý khách ít tiền xu coi như là bồi thường.”
Vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-mai-nho-thuong-em/3548361/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.