Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105
Chương sau
- Có đi thôi mà cũng không xong, trẻcon hả. Đứng lên xem nào._Ken rõ ràng lo lắng chạy đến đỡ Marymà miện lại trách móc. Kiểu này là trách yêu ý mà. - Đau. Không đi nổi, cõng đi._Mary đứng dậy kêu đau, hai má phụng phịu làm nũng Ken. - Không. Ai bảo đi ngu, tự chịu._Ken phũ phàng từ chối bỏ Maryra. Ai bảo bình thường Mary bắt nạt Ken nhiều lắm vào, nên Kenmới lợi dụng cơ hội này để trả thù. Nhưng Ken "ngu" thật rồi,Mary có đau chân thật đâu. Ấy thế mà Mary diễn như thật ý, Kenbỏ cái giả vờ ngồi bệt xuống đất, hai mắt long long ngấn lệsắp rơi. Mè nheo, mè nheo nữa rồi, kiểu này Ken sợ nhất. - Thôi được rồi, thương, lại đây nào._Ken ngồi xuống cho Mary leo lên lưng. Mary từ mặt mếu chuyển sang mặt tươi như hoa không cần tưới leo lêncái lưng to chắc của Ken. Học sinh của hai đội nãy giờ đứng imnhìn đôi này. Một số học sinh nữ cảm thấy ga tô với Mary vàcũng muốn có người iêu vì vẫn còn fa. Còn một số khác hyvọng người yêu mình cũng ngọt ngào như vậy. Xong, Ken cõng Marynên đội Jenny và đội Kelvin được cớ đi chung. Đi chung được mộtlúc Emily và Henry cùng thấy rau, thịt, trứng...được để trongmột cái túi trong suốt to, đây cũng có người như lúc nãy. Rồinhư bay Henry và Emily chạy vèo cái đến lấy túi đó. Nhưng khôngai nhường ai lấy sao được. Là con trai, là người yêu, Henry cũngcó ý định nhường Emily rồi nhưng lại nghe thấy mọi người trongđội hô to "không được dại gái" thế là lại dẹp ý định đấyluôn. - Ai trả lời đúng và nhanh hơn sẽ lấy được._Người đó - Hỏi đi._Henry và Emily đồng thanh - Thực phẩm có những loại nào._Người đó - Lương thực, rau củ, hoa quả, thịt cá._Emily hấp tấp trả lời mà không hay câu trả lời bị sai một xíu. - Sai. Ngũ cốc, hoa quả, thịt cá, rau củ._Henry nhanh miệng nói luôn như tát nước vào mặt Emily. - Xin chúc mừng đội của bạn nam này._Người đó Henry lè lưỡi với Emily rồi tự hào bê bịch thức ăn kia về. CònEmily mặt thâm xì, bực tức vì một giây vội vàng đã để thuaHenry. Emily bực tức dậm chân xuống đất rồi vô tình nhẫm trúngcục đá, đâm ra té ngã xuống một cái hố sâu tầm 1m. Emily thìhoảng loạn hết mức, mọi người xung quanh há hốc miệng, Henrybỏ bịch thức ăn chạy đến nhưng không kịp. - A...ở đây cómột bịch thức ăn này.haha._Trước sự lo lắng của mọi người,Emily lại reo lên khi thấy bịch thức ăn bên cạnh. Đúng là trongcái rủi có cái may mà. Sau câu reo của Emily, Mary và Jenny chạy lại đỡ Emily và bịch thức ăn lên. Và người đứng đó lạilàm công việc quen thuộc. - Thức ăn có những chất dinh dưỡng nào?_Người đó - Chất bột đường, chất đạm, chất béo, chất khoáng, chất xơ,các loại vitamin._Emily trả lời chắc nịch và tự tin hơn lúcnãy. - Chúc mừng bạn._Người đó - Lêu lêu...Em cũng có này.hehehe._Emily quay lại lè lưỡi với Henry Tất cả mọi người cười phá lên trước biểu cảm trẻ con cực đángyêu của Emily. Emily xấu hổ nặn ra một nụ cười gượng gạo, máymóc. Xong lại thực hiện nghĩa vụ cao cả là đi tiếp. Đi thêmmột đoạn, Ken có ý tưởng "tách ra đi tìm cho nhanh, chứ đi mộtloạt thế này bao giờ mới tìm xong". Ý tưởng của Ken được thực hiện sau đó chưa đầy 1 phút, và Mary phải tự đi. Đội Kelvinvới đội Jenny đi tách rồi mà chẳng hiểu duyên cớ gì lại gặpnhau. Nhưng lúc này nhìn hết cũng thấy toàn người trong nhómKelvin hoy, vì cả hai đội đều chia 5 sẻ 7 ra đi tìm hết rồi.Vẫn tiếp tục đi, nói chuyện với nhau vẫn bình thường, hầu nhưmọi chuyện đều diễn ra rất bình thường. Chỉ khi đến mộtchỗ...cây ở đây khá rậm, chỉ còn một lối đi nhỏ xíu. NhómKelvin phải xếp hàng nối đuôi nhau đi, Jun và Jenny đi sau cùng.Chả nói ai cũng đoán được, Jun mà đi cùng Jenny kiểu gì cũngcó chuyện. Rồi chuyện gì đến cũng đến hoy. Jun đi sau Jenny giả vờ vấp vào cục đá rồi va vào Jenny. Mà Jenny cũng xui lắm cơ, nếu ngã về phía trước, va vào Henry thì không sao rồi, đằngnày lại đứng không vững ngã sang bên cạnh. Đã thế bên cạnh còn là một cái hố(rừng nhiều hố ghê),cỏ mọc quanh che khuất đi,đến lúc ngã xuống mới biết đó là cái hố. Cũng thảm hết sức lun, khi Jenny lộn một vòng mới tiếp đất. Mọi người hốt hoảng quay lại nhìn. - Jenny, em có sao không?_Kelvin chạy lại lo lắng hỏi rồi tìm cách kéo Jenny lên. - Chị xin lỗi, chị không cố ý._Jun chưng bộ mặt ăn năn, hối lỗiđậm chất giả tạo xin lỗi Jenny trước mặt mọi người. Kelvin bế Jenny trên tay, mặt hậm hực tỏ vẻ tức giận nhìn thẳng vào mắt Jun làm Jun đổ mồ hôi lạnh. - Nhỏ nhen đến thế sao._Kelvin lạnh giọng có pha chút kinh bỉnói với Jun. Chả là nãy Kelvin tự dưng quay đầu lại vô tìnhnhìn thấy Jun giở trò với Jenny. Từ đầu Kelvin cứ nghĩ là Junkhông cố ý thật, nhưng sau đó lại thấy vẻ mặt đắc ý của Junlàm Kelvin nghĩ ngay rằng Jun trả đũa Jenny. Kelvin bếJenny về căn cứ địa để băng bó, những người còn lại đi tìmtiếp. Jun thì khỏi nói rồi, đang tức muốn phát điên lên luôn.“Cô đợi đấy, tôi sẽ cho cô biết tôi thật sự là như thếnào…”-Jun nghĩ thầm.
Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105
Chương sau