*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nửa đêm, Phù Ly ngồi khoanh chân trên giường, lấy từ trong túi ra một viên Bổ Nguyên Đan đưa cho Trang Khanh: “Cho anh ăn, anh vất vả rồi.”
Nhìn thấy viên Bổ Nguyên Đan trước mắt này, mặt Trang Khanh đen sì, đẩy ngã Phù Ly xuống dường, cắn răng nói: “Phù Ly!”
“Sao thế?” Phù Ly nghiêng đầu, vươn tay vuốt ve hai má dính mồ hôi của Trang Khanh.
“Đừng chạm.”
“Anh đã là rồng của tôi rồi, chạm một cái thì có làm sao?”
Chạm một cái đương nhiên không sao, lửa lại bốc lên lần nữa thì nhất định là vấn đề phóng túng cả một đêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, các trưởng bối còn chưa đợi được vãn bối ra ngoài ăn cơm, Phong Thụy Trọng ngồi xổm ngoài cửa, nhìn chằm chằm phương hướng phòng ngủ có chút đăm chiêu. Bạch Trạch đi qua đó vỗ vai hắn: “Ngồi xổm ở đây làm gì?”
“Ta đang nghĩ nếu như Tiểu Ly đánh nhau với Tiểu Trang, chúng ta nên giả vờ như không nhìn thấy hay là qua đó điều tiết một chút?”
“Ngươi nghĩ nhiều rồi.” Bạch Trạch phì cười, “Cảm tình của hai đứa nó vẫn còn đang tốt đẹp, chỉ cần mấy người đừng nhọc lòng là được. Mấy ngày gần đây không phải các ngươi thích xem phim truyền hình ở nhân gian sao, không phải rất ghét những trưởng bối thích quản hậu bối đó sao?”
Phong Thụy Trọng gật đầu.
“Vậy thì các ngươi đừng làm những trưởng bối như trong phim truyền hình ấy.”
Phong Thụy Trọng nháy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-ky-thi-giong-loai/586282/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.