Lâm Gia và Diêm Tục dán mắt vào màn hình điện tử dính vân tay. Lâm Gia nhanh chóng phát hiện ra con số ‘0’ có dấu vân tay đè lên nhau, mật khẩu có nhiều con số không.
0023? 0032?
Thông thường mật khẩu được đặt gắn liền với ý nghĩa nào đó. Nhưng nếu đặt số ‘0’ lên đầu thì giống như số tiền, mang rất nhiều ý nghĩa.
Lâm Gia suy nghĩ một lát, vừa định nói “thử 2003 đi” thì thấy Diêm Tục đưa tay bấm khóa điện tử.
Số đầu tiên là ‘2’, số thứ hai là ‘0’, số thứ ba vẫn là ‘0’, số thứ tư là ‘3’, cuối cùng Diêm Tục bấm nút thăng (#).
Cạch một tiếng, khóa cửa mở ra.
Lâm Gia ngậm miệng. Diêm Tục đẩy cửa hé ra một chút, nhưng từ vị trí của Lâm Gia không nhìn rõ bên trong có gì.
Cậu dứt khoát lùi lại, rời khỏi cửa phòng và đến vị trí cầu thang.
Nhiệm vụ của cậu vốn dĩ là canh chừng.
Lâm Gia đứng ở đầu cầu thang canh chừng, liếc mắt về phía Diêm Tục, thấy Diêm Tục đã vào trong nhà. Trong nhà có nguy hiểm hoặc có manh mối gì không, tạm thời cậu không quan tâm.
Bây giờ cậu chỉ muốn biết con mèo đang làm gì, đã tìm được cơ hội dung hợp hay đã thất bại?
Càng muốn biết, Lâm Gia càng bực bội trong lòng.
Cậu đã dâng cơ hội đến tận miệng mèo, nếu mèo không cắn được thì chết quách đi cho lành.
Đang nghĩ như vậy, dưới lầu bỗng vọng lên tiếng kêu thảm thiết.
Lâm Gia cau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hoi-du-ngu/3567385/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.