Trần Diệu Thiên ngẩng đầu, tiến gần mặttôi, ánh mắt tà mị, khoé miệng khẽ nhếch, giọng nói khàn khàn “Tiểu Trư, mùi vị thật thơm…”
Toàn thân tôi mềm nhũn, thân thể mồ hôichảy dài, còn chưa kịp thối lui thì khóe mắt lệ đã rơi xuống. Cảm giácchịu nhục làm trong lòng đau đớn cùng cực.
Tay còn bị cột vào khung giường, mà thânthể thì nằm ở dưới thân anh, chung quanh là quần áo vung vãi khắp nơi……Cơ thể của tôi bị anh khi dễ đang lạnh run….. Tất cả là dơ bẩn cỡ nàochư? Là hoang đường cỡ nào chứ……… anh có quan hệ gì với tôi? Anh là ôngxã của tôi sao? Anh là bạn trai của tôi sao? Không phải, anh với tôi cái gì cũng không phải……..
Nhưng tôi lại chỉ có thể để anh tùy ý mà đùa giỡn…….. Cái này xem như là cái gì………..
Đây là cách mà tất cả đàn ông có tiền dùng để khi dễ con gái sao……………
Tôi vì sao phải lưu lạc đến mức độ này…….. Tôn nghiêm là cái gì……. Nhân cách lại là cái gì……….
Khi Trần Diệu Thiên lần thứ hai hôn lêncơ thể của tôi, tôi đã không nhúc nhích, không kháng cự và cũng khôngquát to. Tất cả đều phí công mà thôi, chỉ cần anh muốn làm, tôi căn bảnlà không kháng cự được. Mà bây giờ tôi căn bản là không dám nói đến haichữ “trong sạch” nữa rồi, đây là đáng xấu hổ cỡ nào chứ…….. Tôi cũng chỉ giống như những người phụ nữ lên giường với anh thôi………..Tất cả đềugiống nhau……………
Tim, cảm giác như bị kim đâm!
Làm cho người ta khó chịu đến muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107781/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.