Ánh nắng buổi sớm len qua cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt anh, khuôn mặt anh rất đẹp, nhưng sắc mặt lại không tốt.
“Đến nhìn em.” Anh nhẹ giọng nói, khẽ nở một nụ cười bất đắc dĩ. “Em ngủ thật say.”
Mấy hôm nay anh không xuất hiện, cũngkhông gọi điện hay nhắn tin, tôi nghĩ chắc anh cũng cảm thấy không còngì để tiếp tục nên không muốn tiếp tục.
Có điều hiện tại, anh ta lại dùng ánhmắt yêu thương ấy nhìn tôi, làm cảm giác yêu thương trong lòng tôi cũngrục dịch chuyển động.
“Mấy hôm nay không đêm nào anh ngủ được.” Anh quay đầu sang, cúi đầu “Chỉ cần nhắm mắt là hình dáng em lại hiện lên, có em của trước đây, cũng có em của hiện tại… Có bộ dạng sợ hãi của em, bộ dạng rầu rĩ nghẹn khuất,bộ dạng nóng nảy bé nhỏ xé quần áo của anh…” Nói xong anh nhẹnhàng nở nụ cười, biểu tình trên mặt mờ ảo như sương nhưng thấp thoángnét hạnh phúc, giống như đang chìm đắm trong giấc mơ ngọt ngào. “Em thích cắn môi, khi tức sẽ thích dậm chân, khi xấu hổ sẽ đỏ mặt, có đôikhi thật ồn ào, cũng có những lúc ngây ngốc im lặng lạ thường…”
Anh đột nhiên trầm mặc, đem đầu vùi vào lòng bàn tay, dùng sức kìm nén, một lúc lâu sau, dùng thanh âm khàn khàn tiếp tục nói “Anh không thể nào khống chế được tình cảm của mình, không thể không nghĩđến em, khi tỉnh cũng muốn em, nằm mơ cũng nhớ đến em, khi uống rượucàng muốn em…Mẹ nó, sao ngay một biểu tình rất nhỏ của em anh cũng cóthể nhớ rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107772/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.