“Xin hỏi vị cô nương đáng yêu này, tôi có thể theo đuổi em không?”
“. . . . . .” Cũng hên là tôi không uống nước, nếu không chắc tôi đã phun ra hết cả rồi!
“Ngượng ngùng.” Lí Minh Ngôn thản nhiên tiếp lời nói, “Tôi là bạn traicô ấy.” Tôi lập tức gật đầu theo như trống bỏi.
Lưu Lăng Vân vẫn ngốc như cũ, “Vậy chờ hai người chia tay, lúc đó cô nhớ suy nghĩ đến tôi nha.”
=__= Tôi nghẹn ngào không biết nói gì. Buông chiếc đũa, tôi cầm cánhtay Lí Minh Ngôn, mặt lúm đồng tiền cười như hoa, “Chúng tôi sẽ khôngchia tay .” Nói xong tôi quay đầu nhìn về phía Lí Minh Ngôn, trong mắtánh lên mong đợi, “Em nói đúng hay không?” Đại ca, anh ngàn vạn lầnđừng có lắc đầu nha, nếu không vở kịch này em diễn rất là dọa người đó.
Lí Minh Ngôn nhìn tôi cười cười, gật đầu.
Tôi vừa lòng .
Được rồi, tôi thừa nhận nói câu này là để cho Lưu Tuệ nghe. Tôi thật hy vọng cô ấy nhớ mình là bạn gái trước của anh, không cần luôn xuất hiện ở trước mặt Lí Minh Ngôn, lại càng không phải tích cực thân thiện vớichúng tôi như vậy. Điều này làm cho tôi thật sự cảm thấy phiền.
Cơm nước xong đi ra là trời đã tối. Lưu Tuệ hỏi bọn tôi có kế hoạch gìkhông, Lí Minh Ngôn nắm vai tôi, cười nhẹ không nói. Bộ dáng này rõ ràng chính là thể hiện hai chúng tôi lén có hoạt động. Người thức thời lànên tự giác rời đi. Tôi chờ Lưu Tuệ nói cúi chào, cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107770/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.