Nước mắt khiến tôi không nhìn thấy vẻmặt Lí Minh Ngôn, tôi chỉ biết anh vươn người ôm lất tôi, lẳng lặng ômtôi thật lâu, sau đó nhẹ nhàng nói bên tai tôi “Em là cô gái tốt.”
Tôi cười có chút giễu cợt “Anh không cần an ủi em, vì để ý anh em đã sớm tôi luyện bản thân có thể vượt qua thử thách.”
Lí Minh Ngôn ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt thật dịu dàng. Tay anh khẽ vuốt khuôn mặt tôi, dịu dàng nói “Đầu tiên có thể làm bạn gái anh được không. Nếu cảm thấy anh không yêu em, em có thể chia tay.”
“Nếu cuối cùng anh vẫn không yêu em… em không phải càng thảm sao….” Không đợi anh trả lời, tôi nói luôn “Có điều, em nguyện ý nếm thử! Chỉ cần anh nguyện ý cố gắng yêu em.”
Anh lặng lẽ nhìn tôi, đột nhiên nở ramột nụ cười, độ cong của môi lần này rất sâu, thật mê người, giống nhưngôi sao sáng lấp lánh vậy. Tay anh khẽ vuốt tóc tôi, cười nói “Có lẽ,em chính là món quà ông trời muốn bồi thường cho anh.” Không biết vì sao nhưng tôi lại nhìn thấy, nụ cười của anh phút chốc trở nên chua xót. {hana: Sún, đoạn này đã biết chưa nhỉ??? }
Sau khi xuống xe, anh vẫn nắm tay tối đến tận trước cửa nhà.
“Ngủ ngon.” Anh dịu dàng nói. Khi anh chuẩn bị quay người rời đi, tôi đột nhiên nắm tay anh kéo lại.
“Sao thế?” Anh khó hiểu nhìn tôi.
“Em….” Tôi vội buông tay anh, mặt đỏ ửng lên “Em chỉ là xuống xác nhận….chuyện kia… em hiện tại… là… bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107768/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.