Bọn họdiễn xuất hoàn mỹ được cô giáo tiếng Anh ngợi khen, thậm chí còn kêu các bạn khác vỗ tay. Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Tôi nắmchặt tay, cúi gầm đầu xuống. . . . . . Không ai còn nhớ tôi là cùng Lí Minh Ngôn chung một tổ, ngay cả cô giáo chia tổ cô cũng không nhớ.
Những tổ kế tiếp cũng lục tục lên biểu diễn, sau hai tiết kết thúc, côgiáo tiếng Anh lớn tiếng hỏi, “Còn tổ nào chưa lên biểu diễn không?”Không ai lên tiếng, tôi đương nhiên cũng không lên tiếng. Tôi cúi đầu ,cắn môi. Thật hy vọng giờ khắc này nhanh lên chút đi, sau đó tan học, cứ như vậy ai cũng không nhớ tới tôi, ai cũng sẽ không chú ý tới tôi, tôibị quên đi. Đây là sự dày vò duy nhất tôi đang kỳ vọng .
“Quách Chân Tâm còn chưa lên biểu diễn!” Giọng nói Trần Diệu Thiên độtnhiên vang lên, ở trong phòng học yên tĩnh giống như trời đang trongxanh đột nhiên vang lên một tiếng sấm sét. Lòng tôi run lên, cả ngườiđều giống như run run lên.”Quách Chân Tâm?” Cô giáo Tiếng Anh điểm danh. Tôi ôm lấy đầu, run rẩy đứng lên.
“Quách Chân Tâm, sao em không lên biểu diễn? Người hợp tác với em là ai?”
Tôi cắn môi không nói được một lời.
“Tối hôm qua trở về thì lo chơi không đúng không? Thành tích đã kém mà còn không có tính tự giác!”
Sau khi hết tiết tất cả mọi người hoan hô lao ra khỏi phòng học đùagiỡn. Tôi cúi đầu ngồi ở vị trí cũ, nước mắt tí tách tí tách từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107764/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.