Anh đột nhiên quay đầu nhìn tôi, đưa tay vỗ đầu tôi cười nói: “Anh rất hâm mộ em.”
Tôi sửng sốt không hiểu chuyện gì hỏi “Vì cái gì a?”
“Vì anh cảm thấy em sống rất lạc quan.”
“Ha hả. . . . . .” Tôi cười, rồi lại không biết nên nói gì nữa. U buồntrong mắt anh làm tôi có chút đau lòng, khổ sở, không biết nói thế nàođể an ủi anh. Tôi phát hiện ở trước mặt anh tôi nhỏ bé như vậy, không có cách nào để giúp anh giải quyết sự tình. Tôi thậm chí mờ mịt, trongcuộc sống của Lí Minh Ngôn anh, Quách Chân Tâm tôi rốt cuộc có sức diễnmột cái vai như thế nào?
Lí Minh Ngôn nghiêng người, thật nghiêm túc nhìn tôi, nói, “Em cười nhìnvô cùng thuần khiết.” Anh đột nhiên nâng tay xoa của má của tôi, theođường cong chậm rãi trượt xuống dưới, lòng tôi run lên, anh nói, “Tựanhư một đứa bé ngây thơ, vô ưu vô nghĩ . . . . . .”
Sau khi xuống xe, tôi đứng ở tại chỗ nhìn xe của Lí Minh Ngôn rời đi,mãi đến lúc hoàn toàn rời khỏi tầm mắt. Hai má nơi bị anh sờ qua dườngnhư đến giờ vẫn còn nóng nóng. Bầu trời vẫn chưa đen hẳn, đèn Khổng Minh màu trắng sáng rực cả trời, những chiếc đèn kia trên mình mang theonhững ước vọng, không biết trên bầu trời bao la ấy nên bay theo hướngnào, có phải thế chăng?
Tôi một mình một người đi đến Giang Đê, mua một chiếc đèn Khổng Minh,viết nguyện vọng của mình vào đấy, sau đó thả nó bay vào giữa khôngtrung. Nhìn thấy nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hap-dan-ha-guc-anh/2107751/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.