Lâm Tích đứng im lặng rất lâu.
Bây giờ tình cảm của cô dành cho Mục Cửu Tiêu giống như vừa trải qua một trận động đất, dù đã bình yên nhưng vẫn còn di chứng.
Không thể nói là quá quan tâm nhưng cũng không thể hoàn toàn không quan tâm.
Tình yêu còn sót lại và sự vô tình của anh không ngừng giằng xé trong lòng.
Lâm Tích với tâm trạng phức tạp lên xe của Mục Cửu Tiêu.
Hai người mang cùng mùi sữa tắm, giờ đây ngồi cạnh nhau, mỗi người lại hướng về giường của người khác.
Lâm Tích có một cảm giác khó tả trong lòng.
Mục Cửu Tiêu khoác một chiếc áo khoác đen, tôn lên vẻ khí chất của anh, anh đưa tay nhập vào định vị: "Khách sạn tên gì?"
Lâm Tích nhìn anh vài giây.
Tâm trạng bình tĩnh hơn nhiều so với trước: "Khách sạn XX."
Khi thông tin khách sạn hiện ra, Mục Cửu Tiêu nhếch môi: "Ở loại khách sạn này sao? Anh ta có vẻ không nỡ tiêu tiền cho cô."
Lâm Tích nhìn ra ngoài cửa sổ, không hứng thú mở rộng chủ đề này: "Ở An Thành có mấy người giàu hơn anh? Đi thôi, đừng nói nhảm nữa."
Mục Cửu Tiêu khởi động xe, rất nhanh đã đến dưới lầu khách sạn.
Lâm Tích không quay đầu lại đi vào, hít một hơi thật sâu, xua tan màn sương u ám trong lòng.
Khi đến phòng, Lâm Tích không bật đèn, mở một chai rượu vang đỏ, đứng bên cửa sổ chờ A tiên sinh đến.
Cồn lan tỏa trong m.á.u khiến tâm trạng cô tốt hơn nhiều.
A tiên sinh không để cô đợi quá lâu, nửa ly rượu vang đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-hanh-nua-ong-trum-dang-theo-duoi-vo-anh/5246172/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.