“ Hạnh Ngân! Chị ngồi đây.”
Chị Gia Hân vẫy tay nhiệt tình ra hiệu cho tôi biết bàn chị đang ngồi.
Tiếng nhạc sàn cực mạnh trong bar khiến tôi có chút choáng váng. Tôi hơi ngại và thấy có chút lo lắng, nhưng tôi vẫn lấy hết can đảm đi tiến lại phía chị. Thấy tôi tiến lại gần chị Hân niềm nở đứng dậy khoác tay tôi ngồi xuống ghế và nói:
“ Em uống gì để chị gọi?”
Tôi khép nép ngồi xuống ghế và nói:
“Dạ em uống nước gì cũng được ạ”
Chị Hân nhìn tôi cười rồi quay sang gọi nhân viên.
“Ngọc mang cho chị một ly Cocktail nhé”
Sau đó chị Hân quay lại nắm lấy tay tôi tỏ vẻ thân thiết rồi nói:
“Chị đã nghe cái Nga nói qua về hoàn cảnh của em, em có khuôn mặt khá xinh chị rất thích, nhưng thật sự giá em đưa ra hơi cao bé à. Chúng ta có thể thương lượng chút không?”
Nghe chị nói ngọt vậy tôi có chút ngại nhưng vẫn quyết tâm dứt khoát từ chối
“em cần 500 triệu vậy nên nếu không phải 500 triệu em sẽ không bán đâu ạ.”
Nghe tôi nói vậy nụ cười niềm nở trên mặt chị Hân vội vụt tắt, sắc mặt tươi cười lúc trước đã có chút thay đổi. Chị Hân vuốt nhẹ mái tóc của chị rồi nhìn tôi với ánh mắt sắc lạnh và nói:
“Em gái à, cái gì cũng phải nhìn vào thực tế, em chỉ là một cô nữ sinh có khuôn mặt khả ái và vóc dáng dễ nhìn một chút, chứ em không phải là hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-goi-toi-la-chu/2662853/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.