Ngồi trên xe của chú tôi thấy căng thẳng vô cùng. Bầu không khí vừa ngại ngùng vừa căng thẳng đến nơi. Chú đưa tôi lên phòng. Giờ này Chị Nhung đi làm rồi nên phòng chẳng có ai. Đứng trước phòng trọ chú lên tiếng:
“Nhóc không định mời tôi vào uống nước à?”
Nghe chú nói vậy tôi mở cửa mở chú vào phòng uống nước, giờ này dãy cho đi làm thêm hết chẳng có ai cả. Tự nhiên trong có mình tôi và chú khiến tôi run run. Sau đó chú như nhận ra được sự run rẩy trong tôi liền cười và trêu tôi:
“Nhóc sao vậy? Hôm trước còn chủ động với tôi mà nay đã đề phòng tôi rồi sao.”
“Tôi..tôi..không?”
“Tôi đùa thôi, tôi về đây.”
Chú vừa nói xong thì mất điện khiến tôi có chút hoang mang. Chú thấy mất điện nên liền hỏi tôi:
“Ở đây hay mất điện không?”
Tôi mở điện thoại ra dựa vào ánh sáng màn hình để xác định phương hướng và nói:
“Cũng thi thoảng thôi.”
“Mất điện thế này thì ở phòng làm gì, nhóc có muốn đi uống nước không.”
“Cảm ơn chú, tôi mệt rồi nên không muốn đi nữa.”
“Vậy thôi, nhóc nghỉ ngơi đi tôi về đây.”
Tôi rất muốn đi vì trời mất điện tối om, nhưng tôi lo sợ trái tim bé nhỏ này sẽ rung động, tôi không muốn cướp người đàn ông của người khác. Nhưng tôi nhớ ra có một món quà nhỏ tôi đã rất cố gắng để mua nó để tặng chú nhưng do ngày ấy không có dịp tặng được chú ấy. Nay gặp lại chú ấy tôi nghĩ mình nên đưa cho chú. Thấy chú quay bước đi tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-goi-toi-la-chu/2662829/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.