Văn Khoát: “……”
“Cho nên, tích cóp.”
Nhẹ nhàng để lại một câu, anh lại tiếp tục đi về phía trước, Văn Khoát chịu phục, trong lòng nói đừng đi, đang muốn tiến lên kéo người, phía sau lại nghe được giọng nói trong trẻo của một cô gái.
“Giang Bùi Tri, Văn Khoát, hai cậu chờ đã.”
Bọn họ đồng thời quay đầu lại.
Lâm Đa mang cặp sách, cái đầu nấm vẫn không nhúc nhích trong gió nhẹ: “Đêm nay ban chúng ta muốn tụ họp, cùng đến đi, Triệu Gia Hứa lo hết, nếu không tới cậu ta sẽ tự kỷ mất.”
Nghĩ đến hôm nay đồ ngốc Triệu Gia Hứa kia bị mình làm dữ đến hèn nhát, lương tâm Văn Khoát cuối cùng cũng phát hiện, đồng ý trước, sau đó đến sát bên tai Giang Bùi Tri, nói vài câu chỉ có hai người nghe được:
“Thành viên cũ của ban một giải thích xíu cho cậu, lão Triệu lo hết cho cậu, hoan nghênh bạn học mới, để cậu mau chóng hòa nhập vào đại gia đình chúng tôi, thế nào? Cảm động không?”
Giang Bùi Tri: “Ừ, cảm động.”
Rất cảm động, hôm nay bị hung một trận còn không quên lo cho toàn cục.
Thật ra cậu cũng hiểu, loại người có thể được hoan nghênh trong một lớp đơn giản là nhân phẩm tốt, mọi thứ khác đều là điều kiện thêm.
Triệu Gia Hứa có thể được nhiều người ủng hộ trong lớp không phải không nguyên nhân, tuy rằng phần lớn gọi hắn là con trai, thỉnh thoảng còn muốn mắng cậu ta là đồ ngốc, nhưng nhân duyên tốt cũng là thật.
Huống hồ nguồn gốc hắn lo hết cho buổi tụ họp này cũng đã có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-dan-vao-toi/270613/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.