Cuối cùng anh em nhà họ Bạch đã chấp nhận đề xuất của Kiều Vân Tranh, cuối tháng Bạch Tiêu sẽ xuyên việt riêng, còn Bạch Sanh thì do Kiều Vân Tranh và Phó Lam Tự xuyên chung.
Vì thế cả ba lần lượt ký hợp đồng hỗ trợ, thời gian cụ thể được ấn định vào lúc 6 giờ tối ngày cuối tháng.
6 giờ tối thường là giờ lành.
Thế là mấy ngày sau đó, Kiều Vân Tranh trở về đưa Cảnh Hạc xuyên việt thêm một cửa rank Bạc, Phó Lam Tự thì ở nhà, cùng với Bạch Tiêu giám sát Bạch Sanh luyện tập thể lực.
Tế bào vận động của Bạch Sanh thật sự không thể phát triển được, mới gập bụng bốn mươi cái đã thấy đau, chạy liên tục trên máy chạy bộ 10 phút thì run chân, cô ấy cực kỳ tuyệt vọng.
“Anh à, có cần phải thế không?”
“Chứ em nghĩ rank Vàng là chuyện đùa à?” Bạch Tiêu thở dài, “Nếu cường độ thấp thế này mà em còn không chịu nổi thì đi chỉ tổ gây thêm phiền phức cho Lam Lam thôi, đó là chưa kể tới việc sau này em còn phải đối diện với rank Bạch Kim đấy.”
“Không thể tìm cách dùng trí tuệ được hả?”
“Tất nhiên là dùng trí tuệ được, nhưng với quy tắc chỉ có ba người được sống sót của trò chơi sẽ khó tránh khỏi việc người chơi tàn sát lẫn nhau — Nếu tất cả đều muốn giết người thì em dùng trí tuệ kiểu gì hả?”
“…”
“Em nghĩ IQ của Lam Lam chưa đủ à? Dù Lam Lam đã ở trình độ đó rồi nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820730/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.