Trước khi bàn bạc thứ gọi là kế hoạch lớn, chị gái tóc hồng đề nghị mọi người tự báo họ của mình để dễ gọi nhau hơn.
Cô ta không bắt mọi người phải nói ra tên thật, dù sao cũng chỉ có ba người được sống thôi nên không cần thiết phải nói tên, dùng biệt danh để phân biệt là được.
Bạch Sanh: “Gọi tôi là Tiểu Bạch đi.”
Phó Lam Tự: “Lam Lam.”
Chị gái tóc hồng cười: “Được, thế thì cứ lấy màu sắc hết đi, tôi là A Phấn.”
Người đẹp váy xanh chỉ vào chiếc váy hai dây của mình, đôi mi thanh tú hơi nhướng lên: “Tôi là A Lục.”
Cô gái mọt sách đẩy gọng kính, tỏ vẻ hơi thận trọng.
“Thế thì tôi… gọi tôi là Tiểu Kim đi.”
Thế là cả năm cô gái ngồi xung quanh trong phòng A Phấn, nghe A Phấn nói về kế hoạch.
Nói ra kế hoạch rất đơn giản, nhưng thực thi thì có hơi khó khăn.
A Phấn muốn mỗi người bọn họ sẽ kết nối với một người chơi nam, lấy cớ tìm kiếm sự bảo vệ của đối phương để tạo quan hệ tốt, sau đó thừa cơ giế t chết người đó.
Nói trắng ra là mỹ nhân kế.
“Các chị em cũng đều vượt qua khó khăn mới lên tới được rank Vàng, ắt hẳn cũng hiểu mọi chuyện, muốn sinh tồn trong thế giới của hệ thống thì phải đủ ác, mà cách này là cách đáng tin nhất trong tình thế hiện tại rồi.”
Bạch Sanh thầm nhủ mấy người vượt quá khó khăn để tiến lên, nhưng tôi được anh trai dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820724/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.