Phó Lam Tự và Bạch Sanh xuyên việt từ phòng bếp nên lúc về tất nhiên cũng ở phòng bếp.
Nhưng tình trạng của hai người lại hoàn toàn khác nhau, Bạch Sanh thì sạch sẽ gọn gàng chẳng bị gì, còn Phó Lam Tự thì từ đầu tới chân bê bết máu, ai không biết còn tưởng cô sắp biến dị tới nơi mất.
“Lam Lam, cậu mau đi tắm đi, tớ sẽ giúp cậu lau sàn.” Bạch Sanh nhỏ giọng nói, “Anh tớ thường dậy nửa đêm rồi mò tới tủ lạnh kiếm đồ ăn lắm, nếu anh ấy mà trông thấy chỗ máu này thì chắc bị hù chết mất thôi.”
Mái tóc dài của Phó Lam Tự cũng đẫm máu như ma nước, cô nghe vậy thì gật đầu, bình tĩnh như thể không phải người cõi trần.
“Ừ, có lý.”
Ai ngờ cô mới đi tới phía phòng tắm được vài bước đã đụng phải Bạch Tiêu đang vừa ngáp vừa xuống lầu, lời tiên đoán của Bạch Sanh hóa ra lại thành sự thật rồi.
Bạch Tiêu không bật đèn mà đang dùng đèn pin điện thoại chiếu sáng, ánh sáng mạnh chiếu thẳng vào mặt cô, chân thực hơn bất cứ bộ phim kinh dị nào.
… Thế là người anh nào đó trong nhà họ Bạch lập tức ngã nhào ra đất, ngồi phịch trên sàn nhà phòng khách, một lúc lâu vẫn không bò dậy nổi.
Bạch Sanh theo sát đằng sau thấy cảnh tượng này, nhất thời chẳng biết nên khóc hay nên cười, vội vàng đi tới đỡ.
“Anh ơi, sờ đầu một cái là hết sợ nè, đây là Lam Lam, anh nhìn kỹ vào.”
Bạch Tiêu bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820716/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.