Lúc Phó Lam Tự đi theo Kiều Vân Tranh tới cửa, cô thấy Thư Anh đang đầu bù tóc rồi ngồi trên nền đất lạnh băng, ôm thi thể Tào Văn trong lòng.
Không biết Tào Văn gặp nạn gì mà cơ thể từ cổ trở xuống đã gần như bị ngoại lực xé rách ra làm hai nửa, máu nhuộm đỏ cái áo len trắng của gã, chạy dọc trên đất thành những vết đã khô trông cực kỳ thê thảm.
Phó Lam Tự không thể diễn tả nổi cảm xúc của mình như thế nào, dù sao cô cũng chẳng thể ngờ lời nói của Tào Văn lại thành sự thật, gã cảm giác mình không còn sống lâu nữa, kết quả đúng là không sống nổi qua tối qua thật.
Cô bước vào phòng, thấy đèn dầu trên bàn đã bị đốt hết, một miếng sứ thanh hoa rơi xuống đất, mảnh vỡ vương vãi khắp nơi.
Cô chần chừ một lúc lâu rồi thấp giọng gọi: “Cô Thư.”
Thư Anh vẫn ôm thi thể của Tào Văn rất chặt, chẳng chịu buông ra.
Cô ta tựa đầu vào vai Tào Văn, sắc mặt tái hơn cả tuyết mùa đông, đôi mắt vốn rất đẹp lúc này đã sưng tấy, dưới đáy mắt hằn đầy tia máu, có thể thấy là đã khóc suốt đêm.
Giờ không phải cô ta đã ngừng khóc, có lẽ là khóc chẳng ra nước mắt nữa.
Nét mặt của cô ta cũng đờ đẫn tựa như một con búp bê đã mất đi sức sống, tim như bị thiêu thành tro tàn.
“Cô Thư.” Phó Lam Tự cúi người xuống, giơ tay đặt lên mu bàn tay của Thư Anh, gọi thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820704/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.