Lúc Phó Lam Tự và Kiều Vân Tranh trở về hiện thực thành công, Bạch Tiêu và Kỷ Linh cũng đã quay về, vừa đúng là đêm giao thừa.
Hôm sau, mọi người cùng nhau dùng bữa, theo như Kỷ Linh kể lại, lần xuyên việt này cực kỳ bi3n thái, có thể so sánh với Resident Evil, đây cũng là lần đầu tiên chị ta phát hiện hóa ra Bạch Tiêu đánh giỏi hơn mình tưởng tượng nhiều.
Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong được, bề ngoài anh trai là một người đàn ông nho nhã dịu dàng nhưng bên trong lại là sói đội lốt cừu.
“Vãi nồi, đây là rank Vàng mà? Chị đã xuyên việt nhiều như thế rồi mà chưa bao giờ đụng phải rank Vàng nào khó tới vậy, chị nghi ngờ đó là level Bạch Kim cơ!”
Kiều Vân Tranh chỉ bình tĩnh lắc đầu mỉm cười khi Kỷ Linh chửi thề.
“Cô Kỷ à, thứ cho tôi nói thẳng, hiện tại cô vẫn chưa tưởng tượng nổi được độ khó của rank Bạch Kim đâu.”
“… Thật ư?”
Cố Mặc Trì đang bóc tôm cho Bạch Sanh nghe vậy cũng uể oải tiếp lời: “Thật đó, đừng mơ tới rank Bạch Kim nữa, rank Bạch Kim là địa ngục đấy.”
Bạch Sanh nghiêng đầu nhìn y: “Thế anh với anh Kiều phải gọi là bò từ địa ngục ra hả?”
“Anh Kiều thì tôi không biết, nhưng tôi còn sống lâu như thế mà đã giết không ít người ở dưới địa ngục rồi.” Giọng điệu Cố Mặc Trì vẫn như đùa nhưng ánh sáng trong đáy mắt lại trầm xuống, “Vì thế, chưa biết khi nào loại người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820676/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.