Cái hộp khắc hoa kia được Nhậm Nhạc Nhạc ôm về phòng.
Nhậm Nhạc Nhạc ngồi xổm trên giường, nghiêm túc nhìn cái hộp chằm chằm.
“Cô Phó à.” Cô ta nói, “Chúng ta đã lấy được cái hộp rồi, nhưng tìm đâu ra chìa khóa đây? Tôi thực sự không thể ở trong chỗ quái quỷ này thêm ngày nào nữa đâu.”
Phó Lam Tự đảo mắt nhìn cô ta: “Cô cần chìa khóa à?”
“Ừ, lúc lừa tên quýt tôi còn nghĩ nếu cô thực sự có chìa khóa thì tốt biết mấy, thế thì hai chúng ta có thể qua cửa luôn rồi.”
“Tránh ra chút đi.”
“… Hả?”
Thấy Phó Lam Tự bước tới, Nhậm Nhạc Nhạc bối rối nhưng cũng chẳng dám trái lời bà cô này, vội dịch sang bên cạnh một chút.
Phó Lam Tự cúi lưng xuống, lấy chìa khóa đồng mà Cảnh Hạc đưa cho mình đang trong túi ra rồi tra vào ổ khóa của cái hộp.
“…” Suýt chút Nhậm Nhạc Nhạc đã nghĩ là mình bị hoa mắt, cô ta kinh ngạc bịt miệng lại, “Cô Phó, cô tìm đâu ra vậy? Tôi cảm giác ngoài lúc cô ngủ trưa ra thì chúng ta luôn ở bên nhau mà!”
Phó Lam Tự lạnh mặt nói bừa: “Đó là một siêu năng lực có thể biến suy nghĩ thành sự thật, tôi ngủ trưa rồi quờ quạng một chút, sau đó mò ra được dưới gối.”
“?”
Tóm lại, tìm ra thế nào cũng được, miễn kết quả tốt là được.
Thất vọng biến thành hy vọng, Nhậm Nhạc Nhạc lập tức trở nên vui vẻ, cô ta mừng rỡ ghé tới trước mặt Phó Lam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820666/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.