Vì tình huống xảy ra đột ngột nên nửa đêm sau đó Phó Lam Tự ngủ không yên nổi, lúc nào cũng trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, mới tảng sáng đã tỉnh dậy rồi.
Lúc cô rửa mặt xong rồi quay lại đã phát hiện Kiều Vân Tranh đang ngồi bên mép giường, một tay đỡ trán trông rất mệt mỏi.
Cô bước tới, đặt hai tay lên vai anh, cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Hay là ngủ thêm chút nữa đi anh?”
“Không ngủ đâu.” Kiều Vân Tranh ngước mắt lên, ánh mắt rất nhanh đã khôi phục lại sự sắc bén, anh cười với cô, “Nhân lúc còn sớm, hai chúng ta đi dạo một vòng tìm manh mối tí đi.”
Dù sao đây cũng là rank Bạch Kim, điều kiêng kỵ nhất là lười biếng.
Nếu đi trước người khác một bước sẽ có tỉ lệ thắng vững chắc hơn.
“Ừ.” Phó Lam Tự đồng ý, “Thế chúng ta đi qua cửa sổ đi.”
Dù sao hai người cũng ở tầng 1, cửa sổ đối diện đường đi nên rất tiện.
Tất nhiên, trước khi đi cô vẫn không quên tìm lại con dao lọc thịt tìm thấy tối qua để giắt theo bên hông.
Ánh ban mai xuyên qua những đám mây mỏng, chiếu xuống thị trấn vắng vẻ và hiu quạnh.
Cửa và cửa sổ của các nhà trong thị trấn đều đóng chặt, gió lạnh thổi qua khiến mớ lá rụng lảo đảo sà xuống chân, dù giờ là ban ngày nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy ớn lạnh.
Phó Lam Tự vẫn lo về vết thương của Kiều Vân Tranh, lúc đi trên đường, cô nghiêng người vươn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820659/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.