Đêm đó, Kiều Vân Tranh và Phó Lam Tự cuối cùng cũng đã quay về từ rank Bạch Kim, gọi xe cứu thương 120 ngay trong đêm để tự đưa mình tới bệnh viện.
Vừa lúc Phó Lam Tự vẫn còn thời gian để tiêm một liều uốn ván, tiêm xong cô còn tiện thể báo bình an cho bạn bè thân thiết, thông báo cả hai đã quay về rồi nữa.
Không thể gọi là làm quá được, dù sao cũng là rank Bạch Kim rồi, mỗi lần có ai xuyên việt là đều chuẩn bị tâm lý trước hết cả.
Còn sống thật sự đã là rất may mắn.
Cả thể lực và tinh thần đều bị kiệt quệ, đêm đó cô ngủ say hơn bao giờ hết, lúc tỉnh dậy đã là giữa trưa.
Ngoài dự đoán là vừa mở mắt ra, cô đã thấy Cảnh Hạc ngồi bên cạnh, vừa lột quýt vừa rơi nước mắt, trông cực kỳ…
Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua giường bệnh bên cạnh, thấy Kiều Vân Tranh đang nằm truyền dịch, vẫn còn thở đều, bấy giờ mới chuyển mắt nhìn lại Cảnh Hạc.
“Bạn Hạc Hạc ơi, bọn chị chưa chết mà, sao cậu cứ như đang có tang thế hả?”
“…” Cảnh Hạc ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe lập tức lộ ra vẻ vui mừng, “Chị Lam tỉnh rồi à? Có đói không chị? Cô Bạch với anh Cố ra ngoài mua cơm cho hai người rồi, lát nữa sẽ quay lại, hay là chị ăn tí trái cây trước nhé? Em mới cắt cho hai người đ ĩa trái cây đây!”
“Không cần đâu, cậu rót cho chị ly nước trước đi.”
“Vâng!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820651/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.