Quả nhiên tay trái của Cảnh Hạc tới cuối tháng vẫn chưa lành hẳn, di chuyển món đồ nào hơi nặng một tí là sẽ rất đau, chỉ có thể di chuyển trong phạm vi nhỏ thôi.
Sau khi tự mình trải nghiệm, sự kính nể của cậu ta với Kiều Vân Tranh lại càng như nước sông chảy xiết hơn.
Trước đây anh Vân nhà mình bị đâm một nhát ngay ngực, vết thương chưa lành mà còn qua cửa rank Bạch Kim được.
Với chuyện này, đáp án của Kiều Vân Tranh là: Vì có chị Lam của cậu đi cùng.
… OK, ngày nay việc giết chó thẳng mặt rất phổ biến, trời đất bất công mà.
Cảnh Sam cha của Cảnh Hạc luôn lo lắng cho tình trạng sức khỏe của con trai, sau này nghe Kiều Vân Tranh và Phó Lam Tự sắp vào rank Vàng với Cảnh Hạc thì mới yên lòng lại.
Hôm đó ông ta nắm tay hai người, rất chân thành.
“Hai đứa đứng là Thần Điêu Hiệp Lữ trong đời thực mà, Hạc Hạc quen được hai đứa đúng là phước đức ba đời.”
“Chủ tịch, không cần khách sáo vậy đâu ạ.” Kiều Vân Tranh cười nói, “Dù sao bọn con cũng lấy thù lao của ngài mà, đâu phải làm việc không công đâu.”
“Chút tiền thù lao đó làm sao mua được cái mạng của Hạc Hạc, giá hữu nghị thôi, chú biết bọn con tốt với Hạc Hạc, hoàn toàn không thể đong đếm bằng tiền được.” Cảnh Sam lấy ra hai mặt dây chuyền hình Phật bằng ngọc trắng trong ngực ra, dúi vào tay họ, “Chút thành ý, phải nhận đấy.”
Phó Lam Tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820629/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.