Tất nhiên Phó Lam Tự không đói bụng thật, đây chỉ là chiến thuật, cô phải dụ bà già đi trước.
Quả nhiên, bà già nghe cô nói thế bèn thả con mèo mun trong lòng ra, nghiêm mặt đi tới phòng bếp.
“Làm bánh bao.”
Làm gì cũng được, quan trọng là phải làm nhiều một chút.
Phó Lam Tự đi theo bà ta vào phòng bếp, lén ra dấu với Kiều Vân Tranh và Cảnh Hạc.
Kiều Vân Tranh nhanh chóng dời một cái ghế tới rồi leo lên, xé liền tù tì mấy lá bùa giấu trong lòng, cực kỳ liền mạch.
Anh chuyển cái ghế lại về vị trí cũ, quay đầu thấy Cảnh Hạc đang nhìn nhau với con mèo mun kia trong góc, vẻ mặt như nhìn thấy kẻ địch, rõ ràng là đang chuẩn bị tâm lý.
“Làm gì đấy? Nhanh tí đi.”
“Anh Vân.” Cảnh Hạc nghiêm túc, “Anh nghĩ nó có cào em không? Mặt em đẹp trai thế này, bị cào trầy thì tiếc lắm.”
“Bình thường cậu ở nhà chơi với Cà Phê vui lắm mà, chẳng phải cứ luôn mồm tự nhận mình là vua mèo ở thành phố C hay sao?” Kiều Vân Tranh bất đắc dĩ liếc nhìn cậu ta, “Còn không ra tay nhanh đi, chị cậu ở trong đó sắp ăn hết cả mâm bánh bao rồi kìa.”
“…”
Nghĩ tới bánh bao nhân thịt người mà bà già làm, vì không thể để chị Lam của mình chịu tội, Cảnh Hạc khẽ cắn môi rồi giơ tay tới chỗ con mèo mun từng chút một như phim quay chậm.
Cuối cùng, Kiều Vân Tranh thật sự mất hết kiên nhẫn rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820623/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.