Ánh sáng đột ngột khiến Phó Lam Tự lập tức nhìn thấy hai cái xác khô sau lưng mình, cô nhìn chúng chằm chằm trong chốc lát, hơi cạn lời.
Nhưng giờ không phải là lúc để cạn lời.
Rất nhanh cô đã sắp xếp được thứ tự ưu tiên, quyết định tạm thời gác xác khô sang một bên, điều tra tình hình gần đó trước.
Chỗ cô đang đứng là một căn ký túc xá kiểu cũ, hai bên trái phải đều có giường, đầu giường có bày một con gấu bông cũ nát, không có cửa sổ, không gian khép kín rất ngột ngạt.
Cô bước tới cửa, nhanh chóng quan sát xung quanh, thấy hành lang dài dằng dặc chẳng biết dẫn tới đâu, xung quanh còn có rất nhiều phòng ký túc xá tương tự nhưng không thấy có người chơi khác bước ra.
Ở cách cửa không xa là một vết máu uốn lượn vẫn chưa khô hẳn, rõ ràng là chỗ mà người chơi nữ ban nãy bị lôi đi.
Cô đang tính đi tới phòng khác nhìn thử thì ánh đèn chợt vụt tắt, tầm mắt lại rơi vào khoảng tối khiến người ta không thở nổi.
Từ khi đèn sáng tới lúc tắt cùng lắm chỉ có ba mươi giây, chẳng kịp làm gì hết.
Cô nhớ nãy trước khi đèn sáng, trong tòa nhà vang lên bảy tiếng chuông, xem ra đây là nhắc nhở của hệ thống đối với người chơi.
Mỗi lần nghe tiếng báo giờ, khu vực tối đen như mực này sẽ có tầm ba mươi giây sáng lên, họ chỉ có thể tận dụng ba mươi giây ngắn ngủi này để ra sức tìm manh mối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820594/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.