Sau khi quỷ nhỏ kéo thi thể gã punk đi, Phó Lam Tự đã mò được một tấm gương trong vũng máu.
Như lời gã đã nói, tấm gương này khác với tấm gương mà cô đã tìm thấy, nó có hình vuông, ở mặt sau còn khắc hoa văn nữa.
Có lẽ đây là tấm gương có thể soi ra hình dáng của viện trưởng.
Phó Lam Tự cất tấm gương lại, cùng với Kiều Vân Tranh và A Kiện mò mẫm ra khỏi văn phòng.
Qua chuyện vừa rồi, độ tín nhiệm giữa ba người tăng lên rất nhiều, lúc này họ đang xếp hàng vịn tường đi tới, thi thoảng A Kiện sẽ chủ động bắt chuyện.
“Hiện tại còn năm người chơi, xem ra hai người kia tạm thời không có ở tầng 3 này rồi.”
Phó Lam Tự nói: “Thế chúng ta thử hết cửa tầng 3 trước đi.”
Tất nhiên phải thử từ cửa gần nhất, cả ba cẩn thận lục lọi, mỗi khi chắc chắn đã tới cửa thì Kiều Vân Tranh sẽ tìm ổ khóa để tra chìa vào.
Cứ như thế, liên tục mấy cánh cửa đều thất bại, mà tốc độ di chuyển trong bóng tối cực kỳ chậm, bất giác đã tới 4 giờ sáng.
Ánh đèn lại sáng lên lần nữa.
Trong ba mươi giây này, ba người di chuyển với tốc độ nhanh nhất, Kiều Vân Tranh và Phó Lam Tự chạy thật nhanh. A Kiện dù bị thương ở chân không được linh hoạt nhưng vẫn cắn răng chịu đựng để đi theo nhóm.
Phó Lam Tự băng qua hành lang, cuối cùng dừng bước trước một cánh cửa cũ nát.
Trên khung cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820584/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.