Năm nay, Kiều Vân Tranh đã 32 tuổi, xuyên việt trong hệ thống mười ba năm, cuối cùng sinh mạng kết thúc trong rank Bạch Kim vào độ tháng 8 giữa hè.
Anh có một đôi mắt chan chứa tình cảm, giọng nói dịu dàng và trái tim kiên định nhất, qua nhiều năm vượt mọi chông gai, anh đạp lên mũi dao để tiến tới, chưa bao giờ lùi nửa bước.
Phó Lam Tự là điểm yếu duy nhất của anh.
Để rồi anh vì điểm yếu duy nhất này mà tự nguyện bước qua lằn ranh sinh tử.
Không hề hối hận, tới chết cũng chưa từng hối hận.
Tiếc là, cuối cùng Cảnh Hạc lại không đợi được anh Vân của mình.
Liên minh ba người chơi game đã không còn qua cửa được nữa.
Trời về đêm, thành phố C lại đổ mưa.
Đây là đêm thứ bảy sau khi Phó Lam Tự quay lại hiện thực.
Từ khi quay về, ngoài việc báo bình an với Bạch Tiêu một câu thì cô chẳng gặp bất cứ ai nữa.
Sự thật đau đớn này chỉ có thể chịu đựng một mình mà thôi.
Cảnh Hạc lái xe tới chung cư Tân Tinh, đi thang máy lên thẳng tầng trên rồi dùng chìa khóa dự bị mở cửa ra.
Vì trước đây hay giúp Kiều Vân Tranh chăm mèo nên cậu ta luôn giữ chìa khóa dự phòng của nhà anh.
Cậu ta đẩy cửa ra, thấy phòng khách tối như mực, chẳng hề bật đèn.
Cậu ta lặng lẽ đi tới trước, băng qua hành lang, cuối cùng dừng bước trước cửa phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ khép hờ nhưng cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820569/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.