Bốn bề tĩnh lặng, lúc Phó Lam Tự mở mắt ra đã phát hiện tầm nhìn vẫn tối đen, chỉ có một con đường chật hẹp được thắp sáng bởi ánh nến, từ từ kéo dài tới phía trước vô định.
Cô đã từng thấy con đường này rồi, là đường tới suối Vàng trong rank Bạch Kim bách quỷ.
Cô không hề do dự mà đi thẳng tới trước.
Ngọn nến trắng chẳng cần gió cũng lay động, một mình cô đi dạo, chẳng biết rốt cuộc đã qua bao lâu, mãi tới khi nghe được một âm thanh rất nhỏ.
Hình như là một cặp thiếu niên thiếu nữ đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau.
— Anh là ai, sao tôi lại phải tin tưởng anh?
— Em có thể chọn không tin tôi, thế thì tôi không chia sẻ manh mối này cho em đâu.
— Đợi đã, tôi đổi ý rồi, tạm thời tôi sẽ tin anh một chút, hai chúng ta kết thành đồng minh, xem manh mối trước đi.
Phó Lam Tự hơi ngẩn ra.
Cô phát hiện mình đang đi tiếp tới trước, đằng trước dần dần xuất hiện một làn sương mù mờ ảo lan ra hai bên, ánh sáng từ từ sáng lên như tạo thành một màn chiếu tự nhiên vậy, hình ảnh càng lúc càng rõ ràng.
Cô có thể tự do đi qua những cảnh tượng này, thị giác và thính giác lại cực kỳ nhạy, tựa như người đứng ngoài đang xem phim vậy.
Lúc này trong hình ảnh là một thiếu nữ chừng 15, 16 tuổi đang ngồi xếp bằng trên ghế, nghiêm mặt đàm phán với thiếu niên bên cạnh.
Trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cuoi-day-la-game-kinh-di/2820565/chuong-99.html