02.
Buổi tối, công ty tổ chức ăn liên hoan. Chẳng vì dịp gì cả, nổi hứng lên thì đi thôi.
Lúc tan tầm, mọi người truyền tai nhau rằng sếp Kiều cũng đi.
Mấy cô gái trong phòng tôi nghe thấy thế thì ngay lập tức trở nên vô cùng phấn khích.
Tôi nhớ đến lời sếp nói với tôi hôm nay, lại cảm thấy mất mặt chết đi được.
Tôi phải kiếm cớ chuồn đi trước thôi.
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi gõ cửa phòng làm việc của sếp: "Chào sếp, tối nay em..."
"Liên hoan công ty đúng không? Cho tôi đi nhờ xe của em nhé?”
"Dạ?"
Kiều Ngô ngước mắt lên nhìn tôi: "Để tôi lái xe nhé?"
"Ơ nhưng mà..."
Kiều Ngô nhìn đồng hồ: "Mười phút nữa thì đi nhé?"
"Dạ..."
Tô ngơ ngác bước ra khỏi phòng sếp, cảm thấy hình như mọi chuyện có vẻ không ổn lắm…
Không phải tôi đến phòng sếp để xin nghỉ à? Sao lại thành tôi hộ tống sếp rồi?
Để tránh hiểu lầm, tôi lén lút mở cửa xe bảo sếp ngồi vào trước khi lấy xe ra khỏi hầm.
Kiều Ngô hiển nhiên không hài lòng với hành vi lén lút này của tôi, "Em cảm thấy đi cùng tôi mất mặt đến thế à?”
"Không, không phải. Em không muốn mọi người hiểu lầm thôi.”
Sếp nhìn tôi một cái, cười lạnh một tiếng rồi đóng sập cửa lại.
Tính sếp cục như này mà bà tôi bảo là hiền hoà, tốt bụng? Chả hiểu kiểu gì.
Ngồi trên xe được mười phút thì đến nơi. Tôi dè dặt bước xuống xe.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-cam-yeu-anh/2580249/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.