Họ rời Billings một quãng đuờng xa trước khi anh lên tiếng trở lại “Cô có đói không ?,nếu đói, có một quán cà phê ở ngã tư phía trước.”
"Không,cám ơn". Madelyn trả lời một cách mơ hồ trong khi cô nhìn chằm chằm vào khung cảnh rộng lớn của miền đồng quê xung quanh cô. Cô đã từng quen với những toà nhà khổng lồ, nhưng đột nhiên chúng có vẻ nhỏ bé khi so sánh với sự rộng lớn vô tận của trời và đất nơi đây. Nó làm cô cảm thấy vừa tầm thường vừa mới mẻ, giống như cuộc sống của cô bây giờ mới chỉ bắt đầu. “Còn bao xa nữa thì tới nông trại của anh ?”
“ Khoảng 120 dặm, mất khoảng gần 3 tiếng để về đến đó.”
Cô chớp mắt, một khoảng cách đáng kinh ngạc. Cô không thể thấy được anh đã nỗ lực thế nào để đến Billings gặp cô. “Anh có đến Billings thường xuyên không?”
Anh đưa mắt nhìn cô, ngạc nhiên rằng cô đang cố gắng tìm ra anh đã cô lập bản thân mình như thế nào ở nông trại. Anh nói một cách ngắn gọn, “Không”.
“Vậy đây là một chuyến đi đặc biệt ?”
“Tôi cũng cần phải làm một vài việc vào buổi sáng”. Anh dừng lại bởi ngân hàng cho anh vay mượn đã đưa ra những con số mới nhất cho vụ thu hoạch năm tới của nông trại. Bây giờ, mọi chuyện đã tốt hơn nhiều so với những năm trước đó. Anh vẫn là một kẻ túng quẫn, nhưng giờ đây anh đã có thể thấy bình minh. Chủ nhà băng đã thấy hài lòng.
Madelyn nhìn anh với sự quan tâm làm thẫm màu đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duncans-bride/30150/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.