"Ngươi? !" Hách Liên Trần nắm chặt hai tay, đầu ngón tay nắm chặt đến nỗi phát ra tiếng vang.
"Bây giờ sắc trời đã muộn, lại phát sinh chuyện như vậy, ta liền không ở thêm, ta còn muốn chạy về cung. Cáo từ." Lãnh Ly vén vạt áo lên, đi ra vườn hoa.
Lãnh Ly rời đi, Băng Khê cũng nói một tiếng cáo từ rồi đuổi theo.
"Yến Vương Phi xin dừng bước." Băng Khê gọi Lãnh Ly đang chuẩn bị đi vào xe ngựa.
Lãnh Ly đứng tại chỗ, cùng Băng Khê duy trì một khoảng cách nhất định hỏi: "Có việc gì?"
"Không, ta chỉ là muốn hỏi thăm người một chút được chứ?" Băng Khê khẽ cong khóe môi, ý cười mang vẻ quan tâm.
"Ta rất tốt, đa tạ." Lãnh Ly ghét nhất người khác cố ý tiếp cận, huống chi Băng Khê này không đơn giản, nàng không thể không phòng. Do không biết thân phận của hắn trước đó, nàng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.
"Vậy là tốt rồi." Băng Khê nhìn nàng chăm chú, cặp mắt đào hoa dường như nói không hết được tình nghĩa lưu luyến.
Lãnh Ly liếc nhìn cổng Vân Phủ ra ra vào vào hạ nhân, nàng nhìn thấy đôi mắt đối phương phản chiếu chính mình như nhìn tình nhân, khó đảm bảo rằng người khác sẽ không sinh nghi, mình ở lại đây cũng sẽ trở thành đề tài cho người khác bàn luận.
"Tạm biệt." Lãnh Ly mí mắt rủ xuống, giẫm lên bàn đạp đi vào xe ngựa.
Trở lại trong cung, Lãnh Ly đem sự tình kể lại cho Hoàng Thái Hậu, Hoàng thái hậu sầm mặt lại, "Không nghĩ tới Hách Liên Trần cư nhiên gan to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-hoa-doc-nu/466301/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.