Liễu Quý phi đương nhiên không có thừa nhận bản thân có dính líu tới Thanh phi, bày ra một mặt lạnh lùng, nói: “Thanh phi a Thanh phi! Sao ngươi lại có thể hồ đồ như vậy chứ? Nói thế nào thì Hoàng thượng cũng là phụ hoàng của Lục Vương gia. Ngươi làm như vậy không phải là chặt đứt tình cảm của ngươi với Hoàng thượng, còn có tình phụ tử của Hoàng thượng với Lục Vương gia hay sao? Uổng công bản cung thấy ngươi đáng thương còn tin lời ngươi nói.”
Thanh phi trăm triệu không ngờ tới Liễu Quý phi sẽ nói như này, vừa mới bày ra vẻ mặt sửng sốt thì lại thấy Liễu Quý phi đang nháy mắt ra hiệu với mình, liền nhớ tới ước định lúc đó giữa các nàng, mới minh bạch lúc này không thể để cho Liễu Quý phi bị liên lụy được, lập tức nuốt nước miếng rồi khóc lóc kể lể: “Bệ hạ, bệ hạ! Thϊếp đối với bệ hạ chính là toàn tâm toàn ý, ngài vì cái gì mà lại không tin thϊếp cơ chứ?”
Hoàng thượng vì chuyện nàng ta trát tiểu nhân nguyền rủa đã căm tức không thôi, hiện tại lại còn ở đây khóc kinh thiên động địa, lông mày đều đã nhíu chặt lại với nhau.
“Thanh phi, trẫm đối với ngươi cùng Thiệu nhi đều đã là pháp ngoại khai ân, mà ngươi lại không biết đường ăn năn hối cải. Như vậy đi, kể từ hôm nay liền biếm vào lãnh cung.” Hoàng thượng ngữ khí lãnh đạm, sủng ái dành cho Thanh phi đều đã tan thành mây khói.
Vô tình nhất đế vương gia, sự sủng ái của các bậc hoàng đế há
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-hoa-doc-nu/466292/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.