Trời chiều đỏ rực như lửa, những đám mây mỏng lững thững trôi đầy trời.
Trở lại Vương phủ Lãnh Ly bởi vì lần đầu tiên làm chuyện khó nói mà có vẻ hơi mỏi mệt, một khuôn mặt ửng đỏ dưới nắng chiều chiếu xuống càng động lòng người.
Hách Liên Hiên không đành lòng nhìn nàng mệt nhọc, liền ôm nàng ra khỏi xe. Vừa rồi ở trong xe đã cùng nàng động tình, bây giờ cũng không quan tâm tới cái gì cấp bậc lễ nghĩa.
Quản gia Vu Đồ lại tựa như đoán ra thời gian bọn hắn hồi phủ, lúc này đang đứng ở cửa vương phủ, chỉ là đáy mắt kia chợt lóe lên vẻ kinh ngạc tất cả biểu cảm này của hắn đã được Lãnh Ly thu hết vào trong mắt.
Nàng rất mệt mỏi! Mặc cho Hách Liên Hiên ôm mình xuống xe, thậm chí về Vương phủ, cảm giác bị người ôm trong lòng khiến nội tâm nàng hơi động một chút, một cảm giác ấm áp lướt qua. Phu quân này của mình dù không hùng thao vũ lược, lại có thể cho nàng một chút ấm áp, so với tên kia khoác lên mình bộ da ngụy quân tử thì tốt hơn nhiều.
Mà Vu Đồ xuất hiện khiến nàng trong phút chốc lấy lại tinh thần. Dù gả vào Vương phủ thời gian không dài, nhưng Vu Đồ thái độ đối với bọn họ Lãnh Ly hết sức rõ ràng, bây giờ đứng ở chỗ này chỉ sợ cũng không phải vì chờ hai người bọn họ đi.
Một cái quản gia nho nhỏ, lại dám không coi ai ra gì, nếu như sau lưng không có người chống lưng, ai cho hắn cái gan đó?
"Ngũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-hoa-doc-nu/466220/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.