Hoa đán vừa chết, thế nhân sẽ cảm thấy nàng bởi vì chột dạ mà giết người diệt khẩu, càng chứng minh nàng cùng hoa đán có quan hệ không bình thường, lại nói bây giờ còn không có chứng cứ.
"Người sau lưng nhất định là hận chết ta."
Ân Trường Hoan duỗi tay, nhíu chặt lông mày, thần sắc ngưng trọng duỗi mười ngón tay trắng nõn, miệng nhỏ nói lẩm bẩm.
Nhược Vân nghe không rõ Ân Trường Hoan nói, hỏi "Chủ tử, ngài đang nói gì vậy?"
"Ta đang tính ta có kẻ thù nào. " Kẻ thù có quá nhiều, mười ngón tay không đủ dùng, Ân Trường Hoan không thể không từ bỏ, thở dài "Ngồi tính mới biết thì ra ta có nhiều kẻ thù như vậy."
Khoé miệng Nhược Vân giật một cái, thật muốn nói một câu: Ngài bây giờ mới biết sao. Thật thua thiệt cho hai núi dựa lớn là hoàng thượng cùng thái hậu, nếu không Nhược Vân cảm thấy Ân Trường Hoan đã sớm bị hại, bây giờ còn nhiều thêm một chỗ dựa ―― thái tử, xem ra kẻ thù của quận chúa sẽ càng ngày càng nhiều.
Suy nghĩ một hồi, Nhược Vân trở lại chủ đề chính "Chủ tử không nghi ngờ Khánh vương phi sao?"
"Rất không có khả năng là nàng ta làm, nàng ta nhiều lắm chỉ muốn mượn lời đồn này để giẫm đạp ta." Mi Ân Trường Hoan chớp chớp "Ta vẫn là cảm thấy An vương khả năng tương đối lớn, thái tử cũng cảm thấy như vậy."
Ân Trường Hoan không quá quan tâm chuyện này nhưng vẫn nói với Diệp Hoàn chuyện này, bọn họ nhất trí cảm thấy phủ An vương là có hiềm nghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duc-duong-quan-chua/1109181/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.