Vẻ mặt của Triệu Hằng hơi sững sờ, một lúc lâu sau mới mím môi tránh đi đề tài này: “Không phải, đó chỉ là một hiểu lầm mà thôi. Người ta vốn dĩ không thích tôi.” Cố Chi Tang: “?” “Không đúng, hai người các bạn là chính duyên của nhau. Tôi có thể cảm giác được bạn có khá nhiều cảm tình đối với cô ấy và cô gái bên kia cũng không cắt đứt kết nối với bạn. Điều này chứng tỏ cô ấy vẫn còn tình cảm với bạn.” Triệu Hằng ngẩng đầu, vội vàng truy hỏi: “Cô, cô nói thật sao? Cô ấy vẫn còn thích tôi à?” “Theo biểu hiện trên đường nhân duyên của bạn thì đúng là như vậy.” “Vậy, tại sao cô ấy…” Sau khi do dự một lúc, Triệu Hằng vẫn quyết định sẽ nói ra hết mọi chuyện: “Là như thế này. Mọi người cũng biết rồi, khi ở trong trường học thì tôi chỉ thích ngồi một mình thôi. Đến đầu năm ba đại học thì cô gái kia đã tiến đến bắt chuyện với tôi…” Nữ sinh kia là sinh viên năm nhất, mới vào trường, có tính cách hướng ngoại và hoạt bát. Lúc đầu, Triệu Hằng còn rất ghét cô ấy, nhiều lần trưng ra vẻ mặt lạnh lùng và bảo cô ấy đừng đến làm phiền mình nữa. Tuy nhiên, cô gái đó không hề bỏ cuộc, mỗi ngày đều đúng giờ xuất hiện trong lớp học theo thời khóa biểu của cậu ấy. Khi cô ấy biết Triệu Hằng bị bệnh thì còn mua thuốc cho cậu ấy… Tình trạng như vậy cứ tiếp diễn trong khoảng hai, ba tháng. Sau đó, thái độ của Triệu Hằng đối với cô ấy đã mềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-vao-livestream-huyen-hoc-tro-thanh-dinh-luu-o-dia-phu/5294738/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.