Sau câu nói đó, cô bước đến chỗ Trần Mặc Cảnh bàn tay mảnh mai di chuyển từ lồng ngực anh xuống túi quần chỉ để lấy bao thuốc hạng sang còn vỏn vẹn vài điếu. Cũng không chỉ vì lí do đó, cô rướn người hôn lên cánh môi nóng bỏng của anh, giọng nói nhẹ nhè nhắc nhở người đàn ông vẫn muốn hưởng tiếp dư vị ngọt ngào đó. " Hộ em rồi có thưởng "
Bước chân của Dương Hiểu Tình sau đó rảo đi rất nhanh nhưng rồi cô dừng lại trước cửa phòng đưa ánh mắt vô cảm nhìn Lục Ái Mĩ. Máu từ cổ họng cô bắt đầu trào lên, cũng chỉ là một hành động khinh bỉ cô khạc ngụm máu đỏ thẫm xuống sàn nhà. " Mẹ à.. nhẹ tay chút.. Con nhờ ba cấp cho cái phòng mới.. Nơi đây có vẻ không hợp với kẻ nghèo "
Chẳng ai đáp lời nào, cánh cửa phòng đóng lại chỉ vọng toàn tiếng khóc thảm thiết. Dòng người đi qua ai nấy cũng đưa một cái nhìn ngờ ngợ rồi rời đi. Tàn thuốc lấm tấm đỏ lên rồi tàn dần, Dương Hiểu Tình hút hết điếu này đến điếu khác hai người họ vẫn chưa giải quyết xong, nghĩ lại cô cũng thấy thật nhàm chán, thực sự muốn tự tay nhưng dạ dày cô đau quá lỡ cái tử vong thật cũng chẳng hay.
" Mẹ kiếp " Điếu thuốc cuối cùng cũng hết, Dương Hiểu Tình tức giận dùng chân trần giẫm lên nó, hơi rát vì độ nóng nhẹ nhưng chẳng là gì so với cái dạ dày cô. Nó cứ quặn lại, ngồi đứng không yên chỉ có hút thuốc mới làm cô đỡ hơn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-nham-soi-len-giuong/54347/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.