*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thứ bảy, Vương Kết Hương dậy thật sớm.
Để chuẩn bị sẵn sàng cho việc gieo giống, cả nhà họ cùng ra quân, đi cày xới đất nhà mình.
Bố đội mũ rơm đi trước, Vương Kết Hương cầm nông cụ theo sau.
Bà cụ nhà hàng xóm cách vách thấy họ, bèn chào hỏi: “Nhà anh Vương đi cày đấy à?”
“Vầng,” bà nội cười đáp: “Ba anh con giai nhà bác đều ở nhà cả ạ?”
“Vâng bác, chúng nó rảnh, tôi để chúng nó làm, thế là tôi được nhàn.”
“Tôi hâm mộ nhà bên đấy quá,” bà nội liếc mắt nhìn đám con gái nhà mình: “Đẻ con giai vẫn hơn, con giai nó giỏi, nó biết làm lụng, có sức khỏe.”
Mặt bà hàng xóm đầy vẻ kiêu ngạo: “Đấy lại chả đúng quá, tôi có phúc, bụng con dâu tôi cũng giỏi.”
Vương Kết Hương thấy rầu rĩ trong lòng.
Cô cảm nhận được cơn bực tức chua xót bùng lên, đang “ào ạt” dồn lên đỉnh đầu. Cảm giác phẫn nộ không thể diễn tả này cực kỳ quen thuộc, dường như luôn túc trực bên cô. Cô xử lý nó gần như theo bản năng, điều chỉnh hơi thở, chuyển sự chú ý sang chuyện khác, đợi nó lắng lại.
Vương Kết Hương cúi người, ngoan ngoãn cần cù tập trung vào mảnh đất dưới chân, tiếng tán dóc lải nhải vẫn vọng tới bên tai.
“Dâu nhà bác trẻ, trông lại kháu, bảo con giai bác cố hơn tí, đẻ thêm mấy đứa nữa là đâu vào đấy.”
“Ôi, tôi cũng muốn nó đẻ, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-em-den-hon-dao-cua-anh/219130/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.