*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi tốt nghiệp từ trường dạy làm bánh, Vương Kết Hương lập tức tìm được công việc thích hợp: nướng bánh cho các em nhỏ ở nhà trẻ.
Công việc này ổn định, còn là kiểu cô thích, kiếm tiền bằng lao động chân tay, không cần giao tiếp với người khác quá nhiều.
Trong giai đoạn hiện tại, cô định tích cóp tiền, rèn luyện kỹ năng làm bánh, chậm rãi hướng đến mục tiêu “Mở một tiệm bánh kem”.
Số lần Ân Hiển dùng cô như người giúp việc càng lúc càng ít. Tuy vậy, mỗi khi Vương Kết Hương cảm thấy họ sẽ không còn liên hệ nữa, anh lại thình lình nhảy ra, làm phiền người ta.
Sở dĩ cô dùng từ “làm phiền”, là vì mỗi lần anh tìm cô, anh toàn lấy mấy lí do kì quái gì đó.
“Ú Nu, công ty anh không ai uống hồng trà đá, em muốn uống không?”
Vương Kết Hương cạn lời.
“Tôi là đống rác à? Hồng trà đá không ai thèm uống, sao lại bắt tôi uống?”
Anh không giải thích lý do, tiếp tục tự nói một mình: “Một chai hồng trà đá giá 3 tệ, ở đây có ba thùng không ai uống, em không uống thì anh vứt hết.”
“Hả? Vứt á?” Vương Kết Hương keo kiệt không thể chịu nổi chuyện lãng phí như thế: “Vậy chẳng phải phí phạm quá sao!”
“Đúng vậy, thế em có muốn lấy không?”
Cô ngẫm nghĩ một lát: “Tôi đang đi làm, không lấy được.”
Ân Hiển hào phóng đưa ra phương án giải quyết: “Hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dua-em-den-hon-dao-cua-anh/1136005/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.