Nhà vào mùa đông rất lạnh, Tô Ngọc bảo Tạ Trác vào phòng ngủ của mình cho ấm, căn phòng nhỏ sẽ ấm áp hơn.
Hai năm trước nhà cô đã sửa sang lại một lần, phòng ngủ của Tô Ngọc cũng được làm mới hoàn toàn, nhưng từ khi cô đi học xa nhà, cô đã không còn quá thân thiết với “ngôi nhà” này nữa.
Cô không còn nằm trên giường nhìn trần nhà thấm nước trong những ngày mưa dầm để suy tư vẩn vơ, cũng không còn nằm bò ra chiếc bàn học đơn đó để thất thần nghe bài hát “Anh ấy không yêu tôi”, cũng sẽ không rơi nước mắt tính toán xem để đến được bến bờ xa 11717 cây số khó khăn đến nhường nào.
Ngay cả khi đứng bên cửa sổ nhìn khung cảnh hồ Bắc quen thuộc như xưa, tâm trạng đã hoàn toàn đổi khác.
Cô đã sớm bước ra khỏi tuổi thanh xuân ẩm ướt.
Nhưng khi Tạ Trác ngồi xuống trước bàn của cô, trong lòng Tô Ngọc vẫn không khỏi hồi hộp.
Anh trông có chút mệt mỏi, như đã dốc hết tâm sức, đến một nơi thoải mái mới thả lỏng ngồi dựa vào ghế, đôi môi mỏng đang mím chặt cũng giãn ra, đôi mày nhíu lại cũng hơi giãn ra.
Anh mặc một chiếc áo len đen rộng, từ không khí lạnh lẽo của mùa đông bước vào, màu áo càng tôn lên làn da trắng và vẻ tuấn tú của anh.
Anh trông rất hợp với mọi thứ ở đây.
Tuy nhiên, Tô Ngọc nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Tạ Trác vẫy tay bảo cô qua.
Tô Ngọc định nói chuyện với anh vài câu, nhưng Tạ Trác lại không vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218624/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.