Họ ôm nhau rất lâu, chỉ cần Tạ Trác không buông cô ra, Tô Ngọc sẽ cứ khóc mãi không thôi. Nước mắt một khi đã như vỡ đê, rất khó để dễ dàng thu lại.
Tô Ngọc rất giỏi kìm nén nước mắt, đặc biệt là trước mặt Tạ Trác.
Trừ khi cô không thể nhịn được nữa.
“Em còn tưởng hôm nay trời sẽ mưa suốt.” Tô Ngọc ngẩng đầu nhìn anh, mắt hoe đỏ.
Nói đến đây, Tạ Trác mới nhớ ra mà hỏi cô: “Sao người lại ướt như vậy?”
Anh vịn vai Tô Ngọc, đẩy cô ra một chút, cúi đầu nhìn chiếc áo hoodie ướt sũng của cô.
Tô Ngọc cũng cúi đầu theo, bây giờ đã khô đi khá nhiều rồi, lúc nãy cô từ trong mưa chạy vào, nước đã chảy xuống đất quá nửa.
“Bị dầm mưa ạ.” Cô nhẹ nhàng nói.
“Bị cảm còn dầm mưa?” Tạ Trác khó hiểu khẽ nhíu mày, sau đó buông Tô Ngọc ra, dù có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lúc này, nên giúp cô trút bỏ gánh nặng trước.
“Đi tắm trước đi.”
“Vâng.” Giọng mũi vẫn còn rất nặng.
Tô Ngọc đã lấy quần áo sạch sẽ, cô vào phòng tắm, Tạ Trác nghe thấy tiếng đèn sưởi bên trong được bật lên, rồi tiếng nước chảy truyền đến.
Một lúc sau, tiếng nước ngừng lại.
Tô Ngọc đẩy hé cửa ra một khe hở, chỉ ló đầu ra ngoài, nhỏ giọng gọi anh: “Tạ Trác…”
Cô ngẩng lên từ trong hơi nóng nghi ngút, thấy Tạ Trác đang c** q**n áo, chiếc cúc cuối cùng được cởi ra, áo sơ mi được cởi xuống, anh đứng trong ánh đèn.
Tạ Trác vừa mới ôm cô, quần áo của anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218619/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.