Lúc Tô Ngọc đến, bước chân nhún nhảy, tâm trạng vui vẻ nói: “Tạ Trác, em phát hiện Oscar đặc biệt thích quả anh đào và sữa chua em mua cho nó. Con nít đang tuổi lớn, anh phải cho nó ăn nhiều một chút…”
Cô phát hiện trong bếp yên tĩnh, vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy Trần Lan đang đứng ở huyền quan.
Trần Lan vừa mới thay xong đôi dép Tạ Trác đưa cho bà, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tô Ngọc.
Bà trầm giọng: “Tô Ngọc.”
Tay Tô Ngọc đang cầm túi hoa quả lơ lửng giữa không trung, giọng nói hân hoan đột ngột dừng lại.
Nhìn thấy mẹ, cô như bị điểm huyệt mà cứng đờ vài giây, sau đó nhẹ nhàng lên tiếng: “Mẹ, sao mẹ lại ở đây ạ.”
Sắc mặt Trần Lan âm trầm.
Nhưng bản chất bà là người coi trọng thể diện, dù có kìm nén bao nhiêu lửa giận cũng sẽ không nổi nóng ở nhà người khác.
Người Trung Quốc không phải đều sống vì thể diện sao? Bà một chút cũng không muốn cười, nhưng lại nhếch môi với Tạ Trác, nói một câu cảm ơn cậu nhé.
Anh đóng cửa nhà lại, liếc nhìn Tô Ngọc, lại nhìn Trần Lan, không tham gia vào bầu không khí ngại ngùng giữa hai mẹ con.
Tạ Trác khẽ gật đầu nói: “Dì vào nhà trước đi ạ.”
Tô Ngọc nhìn cảnh tượng này, cũng cảm thấy hình ảnh vô cùng rối loạn.
Tạ Trác và mẹ cô xuất hiện trong cùng một không gian, thật sự quá không hài hòa.
Tạ Trác chỉ mơ hồ cảm thấy chuyện này kỳ quái, nhưng Tô Ngọc không lên tiếng, anh tạm thời cho rằng cô đã nói cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218614/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.