Tô Ngọc bị hôn đến ngơ ngác, nhất thời không biết nên nhìn đi đâu, cô đảo mắt một vòng, chỉ là không nhìn vào mắt anh, nghĩ đến việc họ đến đây để ăn cơm, tay cô sờ sang tay nắm cửa bên cạnh.
Tạ Trác quay mặt cô lại, không cho cô xuống xe.
“Đủ rồi sao?” Anh hỏi.
Tô Ngọc vẫn không dám nhìn vào mắt anh, chỉ cúi mắt xuống, bịa ra một cái cớ, lẩm bẩm: “Đói bụng.”
Cô nói một đằng nghĩ một nẻo, mím môi, cảm giác ấm áp đó vẫn chưa tan đi, thậm chí còn chưa bắt đầu lan tỏa, khiến cô cảm thấy sự thoải mái và nóng bỏng thực sự.
Dù sao cũng là lần đầu tiên, Tô Ngọc không khỏi ngượng ngùng diễn vai thục nữ một lúc.
Tạ Trác lại nhìn ra dáng vẻ muốn từ chối mà lại đón nhận này của cô.
Anh vừa đến gần, tầm nhìn của Tô Ngọc đã bị ngũ quan tuấn tú của anh chiếm trọn, cô cụp mi mắt xuống, mơ hồ nhìn thấy khóe môi mang theo ý cười yếu ớt của anh, còn có chút vẻ lưu manh xấu xa.
Trước mặt cô, Tạ Trác thể hiện một khía cạnh không giữ lại ở bên ngoài, không phải lúc nào cũng là dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ đó, anh sẽ ôm lấy gò má cô, áp lên môi cô, cố ý ép ra sự ngại ngùng trong lòng cô.
“Không thích hôn, hay là ngại?”
Anh khẽ hôn một cái, khiến toàn thân cô nóng bừng, Tô Ngọc lại lùi ba bước để tránh đi vài phân, gò má vùi xuống thấp hơn.
“Anh cứ nhìn em như vậy, em ngại lắm.”
Tô Ngọc nói xong,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218609/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.