Tay Tô Ngọc nóng lên.
Cô nhìn động tác Tạ Trác giúp mình lau tay, đột nhiên, nhẹ giọng nói: “Lúc nhỏ tớ rất ngốc.”
Tốc độ nói chuyện của Tô Ngọc trước đây luôn chậm rãi, các âm tiết phải bật ra từng cái một, nhiều lúc khiến người ta cảm thấy như đang lẩm bẩm một mình.
Thế nên khi cô nói chuyện như vậy, nếu người khác không nghe rõ, cũng sẽ không hỏi lại nữa.
Cảm giác tồn tại cứ thế biến mất trong quyền được lên tiếng mờ nhạt.
Bây giờ cô đã sửa được cách nói chuyện ôn hòa nhạt nhẽo này, vì để thuận lợi cho việc phát biểu ở những nơi công cộng, cô đã luyện được giọng nói có nội lực, chỉ khi ở trước mặt người rất thân, nói chuyện thì thầm, hoặc lúc làm nũng, cô mới quay về với cơ thể co rúm của tuổi thanh xuân.
Trước mặt người mình thích, Tô Ngọc rất muốn che giấu sự thảm hại, không muốn nói về nguồn gốc của vết thương lòng, liền giấu đi bàn tay bị thương.
Nhưng Tạ Trác dường như không hề để tâm cô có thảm hại hay không, anh chỉ muốn biết cô có đau không.
Thế là lần đầu tiên, cô kể cho Tạ Trác nghe về quá khứ không mấy tốt đẹp của mình: “Mẹ làm việc ở tỉnh khác, năm đó có một trận bão tuyết rất lạnh, mẹ đưa tớ đến khu chợ bách hóa, mua cho tớ một đôi găng tay, nhưng mẹ luôn rất vội vàng, có lẽ bận đi làm, vội bắt xe đến Bình Giang, mẹ mua xong găng tay là đi ngay, thậm chí không kịp để tớ thử.
“Kết quả là đôi găng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218598/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.