Tô Ngọc giơ hai tay lên, không nặng không nhẹ vòng qua cổ Tạ Trác, lại vô tình đè lên cổ áo anh một chút, cổ tay cô áp vào nhiệt độ ấm áp bên gáy anh, ngón tay lướt qua mái tóc mềm mại sau gáy anh.
“Như thế này được hơn chút nào không?” Tô Ngọc rất để ý đến cảm nhận của anh.
Cơ thể cô rất cứng đờ, chắc không phải vì đau, chỉ là căng thẳng, hai cánh tay đều duỗi thẳng tắp. Đôi mắt to và sáng từ dưới nhìn lên anh, với một tư thế trưng cầu ý kiến.
Trên cổ tay áo của cô có một chiếc cúc kim loại rất cấn, lúc này đang tì vào xương quai xanh của anh, khá là khó chịu.
Tuy nhiên, Tạ Trác thấy cô điều chỉnh tư thế cũng khó khăn, anh rộng lượng để cho sự khó chịu trên cơ thể tiếp diễn, nói: “Cậu thấy thoải mái thế nào thì cứ làm thế đó đi, bệnh nhân.”
Tô Ngọc đối diện với ánh mắt anh nhìn tới, không hiểu sao lại nghe ra trong lời này có ý cưng chiều? Nhất là khi anh kéo dài giọng, còn trêu chọc cô là bệnh nhân.
Trong mắt Tạ Trác có một nụ cười rất nhạt.
Tô Ngọc cúi mặt xuống, gò má liền nhẹ nhàng áp vào lồng ngực anh, áp lên bộ đồ trượt tuyết lạnh lẽo của anh, mới nhận ra toàn thân mình nóng ran.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên được một chàng trai ôm bế lên, bất kể đối phương có phải là Tạ Trác hay không, ít nhiều cũng sẽ ngại ngùng.
Mặc dù Tô Ngọc đã 24 tuổi, kinh nghiệm tình cảm vẫn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218586/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.