Điều khiến Tô Ngọc bất ngờ là, Tạ Trác lại xuống xe ở hồ Bắc.
Hồ Bắc là một hồ nước chiếm diện tích khá lớn ở trung tâm thành phố Bình Giang, nơi Tạ Trác xuống xe ở gần công viên sinh thái sầm uất, buổi tối ở đây có ít người già đi dạo hoạt động, giờ này đã yên tĩnh rồi.
Cái hồ này khá lớn, đi qua mấy trạm xe buýt, nơi Tô Ngọc ở là phía tây của hồ Bắc, vừa rồi cô thuận miệng bịa chuyện để đối phó với Tạ Trác, không ngờ chuyển mấy chuyến xe cũng đến được thật.
Cô có chút thắc mắc, tại sao anh lại xuống xe ở đó? Ngay sau đó, Tô Ngọc nghĩ đến Từ Nhất Trần.
Cậu ta hình như sống ở gần đây.
Ý nghĩ thoáng qua, bị tiếng Trần Lan mở cửa hỏi “Hôm nay sao về muộn thế?” cắt ngang.
Hôm đó trên bàn ăn khuya, Tô Ngọc vẫn đang tranh thủ từng giây để học thuộc lòng kiến thức, làn sương mờ ảo của bát canh nóng bao bọc lấy cô.
Tô Lâm ngồi bên cạnh nói chuyện với cô, ông không hiểu rõ chế độ thi đại học bây giờ, hỏi cô rốt cuộc thi những môn nào, Tô Ngọc giải thích sơ qua cho ông.
Tô Lâm lại hỏi với trí nhớ có chút mơ hồ: “Con với Chu Chu học cùng lớp à?”
Tô Ngọc chưa kịp trả lời, Trần Lan đã chen vào: “Tiểu Ngọc học lớp tốt, Chu Chu học lớp kém, thế mà ông cũng không nhớ à?”
Tô Ngọc đính chính: “Không phải lớp kém, là lớp ban xã hội, cũng là lớp trọng điểm.”
Trần Lan như không nghe thấy: “Con cũng đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218569/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.