Tôi thường cảm thấy rằng, nhận thức của con người sẽ bị rất nhiều thứ khuếch đại, ví dụ như những cảm xúc mụ mị, những đêm và sân ga vắng người, ánh đèn giống như phông nền sân khấu kịch, bao gồm cả trong đó, một ánh mắt nào đó anh ấy nhìn tôi.
Chúng là những phép tu từ hoa mỹ, thôi thúc tôi đi ngược lại với sự thật đau lòng.」
Sau khi Tô Ngọc viết xong nhật ký, đầu bút ngập ngừng dừng lại trên trang vở rất lâu.
Bài hát trong tai nghe lại quá hợp với hoàn cảnh, đang phát bài 《Anh ấy không yêu tôi》.
Đôi tai phải chịu sự mỉa mai lạnh lẽo, đến mức cô thậm chí không cần phải viết ra cái gọi là sự thật.
Chỉ vỏn vẹn hai đoạn văn, đã tàn nhẫn đến cùng cực rồi.
Tô Ngọc rơi vào một vòng luẩn quẩn, liên tục suy nghĩ về hành vi lúc đó của mình, lời cảm ơn “chuyện bé xé ra to” của cô, liệu có bị cậu ấy cho là một kỹ năng vụng về không.
Kỹ năng để cố gắng tiếp cận cậu ấy.
Mặc dù, sự thật cũng gần như vậy.
Vậy thì cậu ấy có nảy sinh cảm giác thừa thãi nào đối với “tâm cơ” của cô không? Ví dụ như chán ghét, rồi từ đó xa lánh.
Gấp cuốn vở lại, Tô Ngọc mở điện thoại, xem thầy cô có giao nhiệm vụ mới nào không.
Trong nhóm chat có không ít bạn học đang pha trò tấu hài, cô theo thói quen đọc hết không sót một tin nào, dù cho nó có vô vị đến đâu, cô đều sợ bỏ lỡ phần nào liên quan đến Tạ Trác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218563/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.