Tạ Trác, Trần Tích Chu và Giang Manh quen biết nhau từ hồi mẫu giáo, từ nhỏ đã học chung một khu.
Từ Nhất Trần là bạn học cấp hai của họ, cũng là bạn cùng bàn từ trước đến nay của Tạ Trác.
Trong cuộc trò chuyện của mấy người sau đó, Tô Ngọc đã làm rõ được mối quan hệ này.
Buổi gặp mặt không kết thúc quá muộn, lúc cùng nhau đi ra trạm xe buýt, Trần Tích Chu và Giang Manh đi phía trước, Từ Nhất Trần ở bên cạnh Tô Ngọc, không có chuyện cũng cố tìm chuyện để nói với cô rất nhiều.
Ví dụ như, quê cậu ở Thanh Khê à? Bà ngoại tớ cũng là người ở đó.
Bánh thanh đoàn* và cơm nếp cẩm ngon lắm, bà ngoại tớ biết làm.
(*) Bánh thanh đoàn*: Bánh nếp màu xanh
Cậu học trường nào ở Thanh Khê? …
Tô Ngọc trả lời một cách lơ đãng.
Cô cúi đầu nhìn đường, trong lòng nghĩ về Tạ Trác, nói là nghĩ, chính xác hơn là đang hồi tưởng, hồi tưởng lại ánh mắt, cử chỉ, trang phục của cậu ấy, đủ loại chi tiết nhỏ nhặt.
Cam tâm tình nguyện bị nhốt trong mê cung.
Suy nghĩ lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại.
Thế nên, những câu trả lời dành cho Từ Nhất Trần đều cực kỳ qua loa: “Ừm”, “Cũng được”, “Đúng vậy”.
Thái độ gần như tiễn khách khiến cậu bạn im lặng.
Trong đêm khuya tĩnh mịch, không nói gì thì vẫn thật ngượng ngùng, cuối cùng cậu ta gãi gãi sau gáy, nói một câu: “Thanh Khê vui lắm, tớ còn nhớ hồi cấp hai trường tổ chức đi lội suối, tớ với Tạ Trác không bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218561/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.