Tô Ngọc dõi mắt nhìn Tạ Trác vào cửa sau, rồi lại hỏi cậu bạn kia: “Cậu tên là gì?”
“Từ Nhất Trần, chữ Từ (徐) trong song nhân bàng (chỉ bộ thủ 彳),chữ Nhất Trần (一尘) trong một hạt bụi (一粒尘埃).”
Cậu ấy rất hay cười, có lẽ đó là cách để thể hiện sự thân thiện, và quả thật cũng khiến người khác cảm thấy gần gũi.
Cô nói: “Tớ tên là Tô Ngọc.”
Nói xong, Tô Ngọc chợt nhận ra điều gì đó, bèn sửa lại cho cậu ấy: “Là Nhất Trần trong ‘nhất trần bất nhiễm’ (ý chỉ thanh cao, trong sạch, không vướng bụi trần).”
Từ Nhất Trần ngập ngừng vài giây, khóe miệng nở một nụ cười yếu ớt: “Ừm, cũng xem như vậy đi.”
Tô Ngọc gật đầu: “Tớ nhớ rồi.”
Lớp 14 là lớp trọng điểm ban Lý Hóa, mà trong các lớp ban tự nhiên, tổ hợp Vật lý + Hóa học lại là trọng điểm của trọng điểm, vì vậy lớp này quy tụ đủ loại cao thủ.
Trần Tích Chu chọn ban Sử Địa, học ở lớp trọng điểm ban xã hội dưới lầu.
Vì phòng học cách nhau hơi xa, hôm nay cậu ta còn suýt nữa đến muộn, lo cho bản thân còn không xong, mãi đến lúc sắp vào học mới nhắn tin cho Tô Ngọc: [Anh dậy muộn, em báo danh xong chưa?]
Tô Ngọc: [Em vào lớp rồi]
Trần Tích Chu: [Trưa nay ăn cơm chung nhé?]
Tô Ngọc: [Khác lớp bất tiện lắm, để em ăn cùng bạn học của em đi]
Trần Tích Chu: [Có người đi cùng em là được rồi]
Thật ra không chắc là có ai đi cùng không, nhưng Tô Ngọc không muốn Trần Tích Chu lãng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-vi-moi-tinh-dau/5218558/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.